Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011

BÀI VIẾT HAY TRÊN VNEXPRESS.NET

Tôi làm giàu ở Mỹ như thế nào?
Ảnh minh họa google.
Thói đời là không ai chấp nhận cái đích mà mình đã đạt được, vì không một ai lại bằng lòng với cái mà mình có và họ biện minh bằng rất nhiều lý do khác nhau để bào chữa cho cái tham vọng của mình, và tôi cũng thế.

Ngày đến Mỹ tôi chỉ mới 30, là một người lanh lợi và rất quyết đoán, cộng với những kinh nghiệm tôi có được trong quân ngũ, tôi rất tự tin vào khả năng hội nhập của mình trong một xã hội mới, mặc dù tài sản mà tôi mang theo chỉ có một bộ đồ duy nhất mặc trên người và không một xu dính túi. Thế mà khi ngồi viết bài này, tôi đã là một người hưu trí.

Ngồi bồi hồi nhớ lại những ngày đầu tiên đến Mỹ, lương tối thiểu cho một công nhân không có nghề chuyên môn như tôi chỉ có 2,75 đô la và cao lắm cũng chỉ 4 đô la, lại là người Á Đông, không có xe cộ và trong lòng còn mang đầy những vết thương tình cảm quá lớn. Nhưng dù sao tôi vẫn tự nhủ: Mình phải cố gắng, và biết ra sao ngày sau. Thế rồi những việc xảy đến với tôi trong những ngày đầu ở Mỹ bây giờ lại là cả một vùng kỷ niệm.

Tôi đã đọc một số bài viết của các anh chị khác về sinh hoạt của người Việt 5 châu. Những đề tài được nói đến trong các bài viết như: Nước Mỹ không là thiên đường, Tôi làm giàu ở Mỹ, và các bài viết khác quanh quẩn thì nó vẫn nói lên thực trạng về "ước ao làm giàu" của mỗi người. Có rất nhiều bài lên tiếng chê bai nước Mỹ, các bài viết đã mang đến cho độc giả cái nhìn rất tiêu cực, và cũng làm cho những người ở Việt Nam không khỏi chùn chân khi quyết định đi Mỹ. Và tôi cũng nhận thức được rằng những bài viết mà tôi đã đọc, họ chỉ nói lên được một góc nhỏ nào đó trong quá trình va chạm thực tế của họ khi đến Mỹ, và nó cũng chỉ gói gọn trong khuôn khổ kiến thức của họ. Vì vậy trong phần “Ý kiến của bạn” có nhiều khen ngợi, và cũng đầy rẫy những chống đối chê trách. Vì vậy khi quyết định viết bài này, tôi xin xác định mục đích của bài viết này như viết về kỷ niệm, và mong được chia sẻ với bạn đọc những kinh nghiệm mà tôi có khi trải nghiệm cách làm giàu của tôi trên đất Mỹ. Và để thành công tôi đã áp dụng cách làm giàu như sau:
1. Lắng nghe, ít nói, biết nhìn

Tôi đã tập lắng nghe điều mọi người thích nói. Còn họ nói đúng hay sai thì không quan trọng, điều quan trọng là tôi tập được thói quen biết ghi nhận và tránh phát biểu những điều mà tôi không thực sự biết. Thói quen này đã giúp tôi có "cái nhìn thực dụng". Người ta có thể nói suốt đời và nói rất giỏi, nhưng sẽ không thể làm được suốt đời và khi người ta bảo: Làm đi đừng nói vì thời gian không chờ khi bạn nói, thật là chí lý với tôi.
2. Tự tin, học hỏi, tránh người ba hoa

Tập được thói quen biết lắng nghe, biết kiềm chế phát biểu đã cho tôi "cái nhìn" và "cái nhìn" đã là chìa khoá mở cách cửa cho tôi đi đến thành công. Tôi nhìn được nhiều thứ khác nhau trong nhiều lĩnh vực từ kinh doanh, đến tài chính, tham khảo về cổ phiếu và ảnh hưởng của chính trị với kinh tế như thế nào, và tôi chợt nhận thức được một điều là tại Mỹ: Khi một người là một con nợ của các tập đoàn tài chính thì người đó là người có sức mạnh. Chẳng thế mà những ngày đầu trên đất Mỹ, nhiều anh bạn của tôi hãnh diện khoe với bạn bè là anh ta được cấp thẻ Visa, hay Master Card và cho biết là phải khó khăn lắm mới có được, trong khi tôi đã có trong tay trên 80 thẻ tín dụng từ Visa, Master Card, Monte Blanche, tới American Express.

Để có những thẻ này chẳng có gì là khó khăn, tôi chỉ cần mở một tài khoản trong ngân hàng thì ngoài thẻ ATM, họ cũng mời tôi làm đơn xin cấp các loại thẻ khác, mà thông thường nhất là Visa và Master Card. Xin đừng vội nghĩ là các ngân hàng tốt với bạn, hay bạn là người có quyền lực mà được mời để sử dụng các loại thẻ này, chẳng qua mỗi lần bạn dùng thẻ thì ngân hàng cũng có lợi nhuận, và ngân hàng họ cần có càng nhiều người dùng thẻ càng tốt.

Ngày đó thông thường thì khi cấp thẻ các ngân hàng không buộc người sử dụng phải trả tiền “Hội viên" (Free Membership). Nhưng tín dụng thì họ cấp cho cũng chỉ ở mức cao nhất khoảng 5.000 USD và thấp nhất khoảng 1.000 USD. Những thẻ tín dụng phải trả membership do các ngân hàng lớn cấp thoạt đầu tín dụng cũng như các thẻ không phải trả tiền hội viên. Các ngân hàng căn cứ vào thời gian sử dụng thẻ và quá trình dùng thẻ của bạn, không có sơ xuất như trả nợ trễ, hay trong hồ sơ tín dụng khác không có những dấu hiệu mà ngân hàng gọi là “Bad Credit” thì tín dụng của bạn sẽ được cho cao hơn. Từ cái “nhìn" này tôi đã thấy được sức mạnh của tín dụng như thế nào, nên tôi đã xin tất cả các loại thẻ nào mà tôi có thể xin được.

Mặc dù có số lượng thẻ lên đến 80 cái, thoạt đầu chỉ là để “trả đũa mấy anh bạn hay “nổ” của tôi", nhưng một ngày tôi mới ý thức rằng tôi có cái sức mạnh tiêu dùng cùng lúc đến 275.000 USD. Dĩ nhiên sử dụng thì phải trả lại, và tôi chỉ có 25 ngày để hoàn trả mà không mất tiền lời. Và nếu phải trả số tiền tối thiểu của 80 thẻ thì chẳng có cách nào mà tôi trả nổi, nên tôi phải có chiến lược để vay và trả mà không phải trả tiền lãi, cũng như không bị trễ (late payment). Tại Mỹ khi bạn dính vào trường hợp bị "bad credit", cũng đồng nghĩa với bạn đã đánh mất 50% khả năng huy động đồng vốn khi cần, và tất cả những nhu cầu mua bán cần đến tín dụng như xe hơi, nhà cửa, bạn đều phải trả mức tiền lãi cao hơn những người có "good credit".

Tôi đã mua căn nhà đầu tiên vào năm 1979, bằng mớ tiền nhựa này, và mua tại phiên tài sản bị bán đấu giá. Căn nhà rộng 1700SF, có 4 phòng ngủ, hai phòng tắm với giá 42.000 USD, nhưng tôi phải trả hết số tiền trong vòng ba ngày. Lập tức tôi sử dụng ngay 30 thẻ tín dụng để lấy ra số tiền mặt 42.000 USD. Thanh toán xong tiền mua nhà, tôi tìm đến ngân hàng vay lại nợ để trả lại cho các thẻ tín dụng, điều mà tôi sửng sốt là mặc dù tôi mua căn nhà này với giá 42.000 USD, khi ngân hàng cho định giá để xác định mức lãi và tiền cho vay, họ định giá căn nhà tôi mua có giá thị trường đến 65.000 USD. Như vậy equity trong căn nhà tôi thặng dư đến 23.000 USD. Và với chương trình vay mua nhà: trả trước 25% hay 16.250 USD (Down Payment), tôi được vay 48.750 USD. Thực tế số tiền tôi phải có ngay để trả cho các thẻ mà tôi đã dùng chỉ có 42.000 USD, như vậy ngoài số tiền 42.000 USD phải hoàn trả, tôi vẫn còn có dư 6.750 USD. Và trong vài thập niên tôi vẫn dùng thẻ tín dụng để kinh doanh nhà đất, và trở thành Real Estate Broker. Tôi đã chọn địa ốc là môi trường hoạt động thường xuyên của tôi.

Tôi là một trong số lớn những người thành công trong giai đoạn đầu từ 1975 đến 1985. Tính đến thời điểm cuối năm 1985, tổng số trị giá tài sản của tôi lên đến trên 3 triệu USD. Và người ta nói: "Ông ấy giàu lắm! Nhưng nhà quê không biết hưởng thụ (?)". Trong khi tôi là chủ trên danh nghĩa số tài sản lên đến trên 3 triệu, nhưng số nợ ngân hàng của tôi đến trên 75% thì có gì đâu để gọi là giàu? Nhưng tôi giàu vì tín dụng, vì cho đến thời điểm này tôi đã có credit line lên đến 2.500.000 USD, và có rất nhiều bạn hữu trong ngành tài chính, ngân hàng.

Và tôi lại có thêm triết lý làm giàu nữa là: Muốn giàu phải có các bạn giàu. Vì nước chỉ chảy xuôi chứ không chảy ngược. Với giới nhà giàu họ không cần khoe khoang, và không có thời giờ cho những chuyện phiếm vô bổ. Sự thành công rất dễ làm cho con người tự tin, nhưng khi thất bại thì lòng tự tin cũng trốn mất. Cái khác biệt giữa người có bản lĩnh và không bản lĩnh: là khi sa cơ thất thế người bản lĩnh vẫn không mất tự tin, và ngược lại.
3. Có giàu cũng chớ kiêu sa

Khi được nhiều người gọi mình là người giàu có, thì chính mình phải hiểu rõ có quả thật là mình giàu không, và nếu mình giàu thật, thì mình như thế nào? Được khen giàu thì có thích nhưng thực tế mình cũng chỉ như những người chưa giàu, nếu có chăng thì thay vì đi vào chốn ăn chơi mình được cư xử tốt hơn những người chưa giàu, nhưng cái giá phải trả cao hơn người chưa giàu là hàng chục lần.

Có một ngày tôi nhận được cú phone từ một sòng bài ở Las Vegas, đề nghị cho tôi làm member của sòng bài nếu tôi tham gia. Mỗi khi đi Las Vegas sẽ có phi cơ riêng đón tôi, khách sạn không phải trả tiền và ăn uống ở những nhà hàng nổi tiếng hoàn toàn free. Nếu tôi đồng ý tham gia thì phải thỏa mãn điều kiện duy nhất: mở một tài khoản tại casino với 30 ngàn USD, để được hưởng cái vinh dự là khách VIP. Một ngày cuối tuần, tôi gọi cho Casino, sau khi xác minh mã số, tôi cho họ biết tôi muốn tham gia cuộc đen đỏ tại Las Vegas và cần có phương tiện đến đó. Họ cho biết trong hai giờ sẽ có phi cơ riêng đón tôi tại San Francisco. Tự nhiên tôi thấy mình vĩ đại, mình thuộc giới thượng lưu và mình là VIP. Đến phi trường đã có xe đón thẳng về khách sạn, phòng tôi ở có giá 800 USD/ngày, trong phòng có hoa và một chai rượu ngon để sẵn, và tất cả hoàn toàn free. Một bữa ăn có giá 400 USD, nhưng thực phẩm cũng không khác mấy với những nhà hàng mà bữa ăn tối chỉ khoảng 50 USD, và chỉ một đêm tôi đã nướng hơn 40.000 USD. Và đó là cái giá phải trả. Khi ngồi nghĩ lại, nếu không bị mồi chài bằng những thủ thuật tiếp thị, đã cho tôi cái hư danh VIP, nếu chỉ cần suy nghĩ chín chắn tôi sẽ lắc đầu khi được mời mọc. Nhưng vì có chút tiền nên tôi đã vội vã nghĩ rằng mình xứng đáng để được là VIP. Thật là điên rồ phải không các bạn.
4. Nghèo có khổ có, mới là thành nhân

Như tôi đã viết ở đoạn trên, khi có chút tiền, tôi tưởng là mình đã có nhiều, dù đã chuẩn bị tinh thần là sống thực tế, nhưng càng chuẩn bị thì càng có nhiều cơ hội cho mình phạm lỗi. Mặc dù thành công trong ngành địa ốc, nhưng tôi lại muốn dấn thân trong ngành cổ phiếu. Tôi thành công vài vụ, và thấy ngon ăn nên dốc toàn lực ăn thua đủ để rồi chưa đầy một năm sau khi bừng mắt dậy thấy mình trắng tay. Công lao 10 năm chỉ một phút bốc hơi đi mất (năm 1987).
5. Muốn giàu phải biết dấn thân

Từ một nhà “chuẩn bị triệu phú", bây giờ tôi lại là kẻ trắng tay. Nhưng thất bại không làm tôi nản chí, tôi quay lại với địa ốc. Tôi có thông tin về một thành phố ở bắc Los Angeles. Theo quốc lộ 14 dẫn đến thị xã Palmdale, ở đây có dân số vài trăm dân trên một dặm. Tôi lên kế hoạch xin giấy phép làm dự án xây dựng một Mobile Home Park với 1000 spaces. Tôi mua vài chục arces đất rừng với giá rẻ mạt và đặt làm một bảng quảng cáo có chiều cao 6 mét và chiều ngang 30 mét, với tất cả thông tin theo như dự án mà tôi xin. Và về nhà chờ người ta gọi. Chẳng phải chờ lâu chỉ trong vòng một tháng tôi có hàng trăm cú phone gọi đến và những hợp đồng mua bán liên tục diễn ra. Rồi người ta thi nhau mua đi và bán lại. Dự án không bao giờ thực hiện, nhưng đến bây giờ thì vùng đất này đã phát triển và trở thành thành phố, và vẫn có Mobile Home Park nhưng do người khác là chủ đầu tư. Và chẳng còn ai thèm nhớ đến tên tôi là kẻ khuấy động một thời của thành phố này. Và dĩ nhiên một lần nữa tôi lại từ nghèo trở thành trung lưu.
6. Biết tìm cơ hội, mới giàu nhanh thôi

Thói đời là không ai chấp nhận cái đích mà mình đã đạt được, vì không một ai lại bằng lòng với cái mà mình có và họ biện minh bằng rất nhiều lý do khác nhau để bào chữa cho cái tham vọng của mình, và tôi cũng thế. Trong 10 năm tôi tạo dựng được số vốn hàng triệu USD, thay vì chấp nhận thành quả, và sống an nhàn thụ hưởng, thì tôi lại nghĩ chỉ 10 năm mà mình đã làm được như thế này, mình nên lên kế hoạch khác cho 10 năm tới. Và từ 1985 đến 1995 dù có khôn ngoan cách mấy tôi vẫn đón nhận thất bại nhiều hơn thành công. Trận động đất năm 89 và khủng hoảng kinh tế thời kỳ đó làm tôi lại rỗng túi, và tôi lại tìm kiếm cơ hội.

Như tôi đã trình bày ở phần trên, tôi là một Real Estate Broker chuyên về thị trường nhà phát mãi (foreclosure). Tôi có thông tin về một Plaza của một Nhật Kiều đang gặp khó khăn về tài chính, và ông đang có ý định bán đi. Thay vì tôi trực tiếp tiếp cận để đề nghị làm đại diện bên bán, tôi đã tìm hiểu thói quen của người khách hàng tương lai này: vợ chết, là một người theo Phật giáo, mỗi tuần đi ăn sushi và uống rược saké. Tôi đã lần mò theo ông ta gần ba tháng để tiếp cận làm quen. Trong suốt thời gian này tôi và ông ta chỉ trao đồi về suhsi và shasimi, cho đến một ngày ông ta chính thức ngỏ lời mời tôi về thăm nhà của ông, thì tôi biết chắc ông ta sẽ là khách hàng của tôi. Cái listing của ông có trị giá 32 triệu USD, với mức hoa hồng 10% và sau 7 tháng tôi đã thành công việc bán và nhận số hoa hồng 3 triệu USD. Và cũng nhờ ông, tôi còn bán thêm được hai khu thương mại khác do các bạn ông làm chủ.
7. Tuyệt đối chớ khoe cái tôi

Sau khi bán xong cái Plaza, và nhận tiền hoa hồng, trong bữa ăn sushi ông hóm hỉnh hỏi tôi: Làm sao anh bán được cái Plaza của tôi trong khi có ít nhất 4 Brokers khác từng listes cho tôi nhưng không bán được, thế mà anh lại thành công? Và tôi cũng trả lời ông hiểm hóc không kém: vậy ông có hối hận đã trả cho tôi 10% hoa hồng không? Chúng tôi cùng cười ý nhị với nhau, tuy nhiên ông vẫn cho tôi một lời khen khác: Anh có biết là tôi rất thoải mái khi làm việc với anh, và tôi rất vui khi con trai tôi nhìn anh và hỏi: Đây là người đã bán được Plaza cho chúng ta đây sao? Còn anh thì trả lời: Không phải riêng tôi, mà còn có sự hỗ trợ của cha anh nên sự thành công có được là do kết hợp của cả hai.

Trong nhiều thương vụ, một số chuyên gia vẫn mắc phải cái “tôi” của mình, và chính vì cái "tôi" của họ đã làm cho rắc rối, đôi khi còn hỏng cả mối quan hệ cần thiết trong kinh doanh.
8. Cái gì chưa biết thì bồi đắp thêm

Trong kinh doanh, người thành công càng lớn thì cái tôi của họ cũng lớn theo, có nhiều người luôn tỏ ra mình là người uyên thâm. Nhưng thực tế thì phải xem lại, vì càng có nhiều kinh nghiệm thì tri thức cũng nhiều, và dễ dàng hơn trong việc tham khảo tư vấn cho các vấn đề liên quan đến công việc chính của mình. Vì thế tôi luôn sẵn sàng học thêm các lớp đào tạo bổ túc của các Vocational Education mở ra hàng năm cho mọi người tham gia.
9. Gặp cứng thì phải nên mềm

Nguyên thuỷ tôi là kỷ sư thiết kế phần mềm, nhưng sau vài năm làm nghề, tôi chuyển sang làm Broker địa ốc, và học tiếp để lấy Cao học. Và sau cùng lấy lớp chuyên nghành về Marketing. Và chính môi trường làm việc của Marketing đã dạy tôi rất nhiều về “Gặp cứng thì phải nên mềm”.
10. Khi nghe dịu ngọt cần phải đắn đo

Thật ra trong thương trường luôn có muôn vàn cạm bẫy, người ta cài nhau vào các thế bí, cũng như luôn sẵn sàng bán cái cho người khác để lẩn tránh trách nhiệm.
11. Làm việc không được quanh co

Hiểu được như vậy, nên tôi làm việc theo sách vở, khi cần luật, tôi tìm đến văn phòng luật sư, chứ không nghe lời các nhà tư vấn không hành nghề. Tôi cũng không tư vấn cho bất cứ ai về những lãnh vực dù là tôi biết nhưng không có bằng hành nghề cũng như không bán rẻ cái đạo đức kinh doanh (Ethic code).
12. Tránh xa chính trị, lại gần nhà bank

Trong đời sống xã hội Mỹ, làm chính trị không khó, nhưng mất nhiều thời giờ lại còn phải tạo được tiếng nói của mình, vì vậy con đường đến gần ngân hàng sẽ dài hơn con đường làm kinh tế.

Luận về cái chữ Giàu, Nghèo ở nước Mỹ, Tôi đã tự hỏi: Phải có bao nhiêu tiền mới gọi là giàu, và khi nào bị coi là nghèo? Tôi không bao giờ quên được cái giây phút tầm thường rất con người của tôi, khi được người bảo trợ đưa về nơi mà tôi sẽ bắt đầu lại từ đầu. Trên chuyến đi hơn 200 dặm thì chúng tôi về đến thành phố Mobile, xe dừng lại ở một ngã tư đèn đỏ và đậu trước một quán ăn nhanh Kentucky Fry Chicken. Mùi gà nướng thơm lừng làm tôi thấy thèm khát, giống như kẻ bị bỏ đói lâu ngày và vì sĩ diện tôi đã không để lộ sự thèm khát, nhưng trong bụng tự nhủ khi nào đi làm có tiền mình sẽ ăn cho thỏa chí mới thôi.

Hôm sau, khi ở nhà có một mình, tôi đã vật lộn với cái mắy cắt cỏ, và ra sức làm sạch sẽ khu vườn rộng lớn của người bảo trợ cho tôi, từ cắt cỏ, làm vườn thật gọn ghẽ. Kết quả là người bảo lãnh cho tôi buổi chiều khi đi làm về ông ta đã tỏ ra thích thú, và nhét cho tôi 100 USD. Thế là chỉ một ngày sau khi đến thành phố này, tôi đã có 100 đô la. Việc đầu tiên tôi nghĩ đến là phải đi ăn gà nướng Kentucky. Không xe, tôi đã lủi thủi cuốc bộ hơn một dặm để đi ăn gà nướng, cái mùi thơm phức mà tôi ngửi chiều hôm trước làm tôi thấy thèm nhỏ rãi. Thế nhưng khi đến tiệm Gà Rán, tôi không còn thấy thèm. Vì với 100 đô la, tôi có thể mua được 90 xuất ăn với giá 1,25 đô la. Tôi đã không ăn và quay về. Mãi đến gần 7 năm sau tôi mới ăn bữa cánh gà đầu tiên. Tôi kể lại câu chuyện này chỉ muốn gửi đến các bạn trẻ một chút chia sẻ: mình chỉ ước mơ khi mình chưa có, và khi khả năng cho phép thì ước mơ đó chưa hẳn là vẫn còn tồn tại.

Khi các bạn tôi biết tôi “giàu” hơn họ, họ đã hỏi tôi: Làm giàu dễ hay khó? Câu trả lời chẳng dễ dàng chút nào với tôi, vì làm thế nào để định nghĩa được cái dễ và cái khó? Nhưng tôi vẫn trả lời: Chẳng khó tý nào. Nhưng xin các bạn cũng phải hiểu sâu về hai chữ “Chẳng Khó” mà tôi đang dùng. Ở trong cái nghĩa của “chẳng khó" nó cũng bao gồm những thức khuya dậy sớm và phải đổ rất nhiều mồ hôi, và trí tuệ. Và “chẳng khó khi mình hoạch định được cho mình một hướng đi, và trong hướng đi, mình cũng phải biết khi nào phải ngưng và khi nào phải tiến". Thành quả ra sao thì còn tuỳ thuộc vào kiến thức, khả năng lĩnh hội cũng như sự tháo vát của mình.

Trên mục này tôi đọc thấy có rất nhiều bạn đã than thở hay nghi kỵ về khả năng của mình. Tôi phải thành thật nói rằng các bạn đó sẽ không bao giờ giàu được, vì căn bản các bạn đó quá thiếu tự tin, thiếu kiến thức, và bất kể các bạn đó là ai, dù có học vị hay không, một khi thiếu tự tin và kiến thức thì cũng chỉ giống như những người thiếu học.

Một trong những người thành công ở Mỹ có anh David Duong, từ một người chuyên mua giấy phế thải, nay là một Tổng giám đốc của một cơ sở giải quyết vệ sinh môi trường tại Việt Nam. Hay một anh chàng khi khởi nghiệp tại Mỹ với nghề Assembly, và bây giờ là một trong những nhà cung cấp cable cho máy vi tính tại Sillicon valley. Hay một cậu bé làm nghề Office Cleanning đã trở thành Tổng giám đốc của công ty ở tuổi 19.

Tất cả những người này tôi đều quen biết, và ngoài những người này, còn rất nhiều người khác đã thành công. Các bạn sẽ hỏi: Làm thế nào để họ có thể thành công như vậy? Tôi xin thưa rằng: Những người này họ giống nhau ở một điểm: “Biết nhìn, biết lắng nghe, và biết nói”.

Tôi xin nêu ra vài trường hợp điển hình như của anh bạn làm nghề Assembly. Anh bạn này khi mới đến Mỹ bắt đầu bằng công việc lắp ráp cable cho máy vi tính, và làm việc cho hãng IBM. Trong một lần anh làm quen với một Buyer Agent, anh ta tìm hiểu về giá thành của một sợi dây nối trong hệ thống vi tính, và anh ta nhận thấy giá của các nhà phân phối cho hãng quá cao (đó là biết nhìn). Anh ta lập tức liên hệ với công ty chuyên cung cấp Cable cho nhà sản xuất và dốc túi mua vài cuộn. Anh ta làm hàng mẫu và khéo léo kết thân với Buyer Agent và chào hàng với giá rẻ mạt (biết nói). Người Buyer Agent đã thẳng thắn nói với anh ta: Tao thích mày nên mua dùm cho mày 50 sợi, nhưng tao không hứa là sẽ mua tiếp. Anh bạn này sung sướng hoàn tất 50 sợi dây trong ngày hôm sau, và tiền trao cháo múc.

Câu chuyện bán được 50 bộ dây được coi như một chuyện đùa, nhưng nó không đùa tý nào khi mục đích của anh bạn tôi là có được cái hoá đơn của hãng IBM đặt mua hàng. Chẳng có gì gọi là to lớn, nhưng sự thành công của anh ta bắt đầu từ đó. Vì khi đặt hàng, công ty luôn có hoá đơn, và cái hoá đơn dù chỉ có 50 sợi, nhưng cái hoá đơn đó có chữ IBM, và anh ta dùng cái hoá đơn này để đi chào hàng ở những hãng điện tử khác... Với một công ty dù nhỏ nhưng được một hãng lớn như IBM mua hàng thì hãng đó đã tạo được niềm tin. Và đơn đặt hàng mỗi ngày mỗi nhiều, và bây giờ anh là tổng giám đốc công ty do anh thành lập. Anh đã biết lắng nghe những yêu cầu của khách hàng và tiến đến thành công.

Câu chuyện của vị tổng giám đốc 19 tuổi cũng tương tự: khởi đầu chỉ là nhân viên quét dọn, nhưng cậu bé đã cố ghi chép tất cả địa chỉ của các công ty mà cậu phải phục vụ. Sau mỗi lần làm việc trong khi những người khác ra về thì cậu cố nán lại để gặp người quản lý để yêu cầu người này kiểm tra, bất cứ một sơ sót nào do người khác gây ra cậu ta đều tình nguyện ở lại để hoàn tất. Và đến một hôm người chủ của cậu ta bị mất hợp đồng, cậu ta đã lấy được tất cả những hợp đồng mà người chủ cũ đã đánh mất. Và dĩ nhiên là cậu ta trở thành giàu có, và chỉ hai năm sau, trên báo San Jose mercury News đã có bài viết về sự thành công của cậu này. Và tôi cũng phải xin nói rằng những vị này bây giờ đều đã tốt nghiệp ít nhất là cử nhân. Thành công là mục tiêu, nhưng để gìn giữ được nó luôn phải cần kiến thức.

Và khi viết bài này, tôi đang ở Việt Nam. Vì vậy khi đọc những bài mà một số bạn đã viết tôi thật sự ngỡ ngàng. Và cách so sánh xã hội Mỹ với xã hội Việt Nam cũng thật phiến diện.

Có bạn hỏi là nên đi Mỹ hay ở Việt Nam (?). Chẳng lẽ Toà Đại sứ Mỹ gửi thư đề nghị cho bạn được thảnh thơi leo lên máy bay tới Mỹ chăng? Có nhiều lần tôi đến Lãnh sự quán TP. HCM có các cô đã khóc ngất vì phỏng vấn thành công (!) và còn có hàng trăm người ăn chực nằm chờ để chờ phỏng vấn. Như vậy tại sao lại có bạn vẫn lên tiếng hỏi được câu này, và sự thật thì dù cho có hàng ngàn câu góp ý "Nên ở lại” thì ngày lên phi cơ bạn đó vẫn có mặt tại phi trường để nói Farawell với người thân còn ở lại.

Có một số sinh viên du học nêu lên câu hỏi: Học xong nên về Việt Nam hay ở lại? Và người hỏi lại là người có học vị Cao học. Tôi tự nhủ: Ngày trước khi tôi học xong, cầm mảnh bằng trong tay, khi nhận việc tôi không hề biết chút nào về công việc. Nhưng để trở thành nhân viên của công ty, thì ứng viên phải có trình độ mà họ yêu cầu. Vì vậy khi tốt nghiệp bạn chỉ là một sinh viên đã học xong các chương trình dành cho các chương trình mà bạn chọn. Nhưng không ai dám bảo đảm rằng khi nhận việc bạn có thể làm việc được ngay mà không cần huấn luyện.

Và khi các bạn nói rằng đã tốt nghiệp, nhưng không nói rõ bạn tốt nghiệp với loại điểm nào? Và bạn có khó khăn khi tìm được việc ở Mỹ không? Và với trình độ của một người tốt nghiệp ở Mỹ bạn thừa hiểu rằng cái học của bạn ở Mỹ chắc chắn chưa phù hợp với xã hội Việt Nam ngày nay. Mặc dù Việt Nam đang trên đà phát triển.

Có bạn còn than rằng: “Nước Mỹ không là thiên đường” tôi thấy rất đúng, vì tôi chưa nghe ai nói nước Mỹ là thiên đường cả, mà chỉ nghe nói rằng quốc gia này có nhiều cơ hội cho mọi người tiến thân. Có rất nhiều người tôi gặp đã nói: Cố sang Mỹ đi làm vài năm kiếm chút tiền rồi về lại Việt Nam làm vốn kinh doanh. Như vậy họ có đến Mỹ để tìm thiên đường đâu? Họ đến Mỹ để tìm cơ hội kiếm tiền, nhưng làm sao họ kiếm tiền được khi học vấn không có, còn ngôn ngữ thì không! Quả thật có chuyện mang tiền Mỹ về Việt Nam họ sống sung sướng vì sự chênh lêch mệnh giá của hai loại tiền, nhưng làm sao để dư được khi họ chỉ đủ sức nuôi chính họ trong xã hội Mỹ?

Và cũng không thiếu các bạn hiện sống tại Mỹ có cái nhìn rất thiển cận về Việt Nam. Dĩ nhiên giai cấp giàu nghèo thì ở đâu cũng có, tại Mỹ cũng vậy. Các bạn hãy nhìn xem cứ mỗi dịp Giáng sinh về thì tại San Francisco có bao nhiêu người chết cóng vì đói lạnh. Nhưng tôi ít nghe nói tại Việt Nam có người chết vì đói lạnh. Còn cơ hội làm giàu thì chính thời điểm này có rất nhiều cơ hội cho mọi người, làm giàu ở Việt Nam chỉ tiếc là phần lớn những người chưa giàu lại không chịu học cách để nhìn...

Nếu có bạn nào còn nghi ngờ những điều tôi viết trong bài này xin cứ liên hệ với Toà soạn của báo để có email của tôi. Tôi sẽ hướng dẫn bạn làm giàu. Làm giàu không khó lắm đâu, chỉ sợ các bạn không có cái đảm lược cần thiết để làm giàu.
Sự công bằng trong ngòi viết là cần trung thực, sự trung thực cho người đọc cái "nhìn" trung thực, và khi viết trung thực lòng ta thật thanh thản.

Nhìn vào hai xã hội khác nhau, thì không nên so sánh, từ đạo đức, văn hoá hay những cái khác, mà hãy đón nhận và bằng lòng với cái xã hội mà mình chọn. Các bạn không thể đòi hỏi xã hội Việt Nam phải văn minh như nước Mỹ, hay mang cái xã hội Mỹ làm tiêu chuẩn mẫu mực cho mọi người. Khi về Mỹ, tôi yêu quý đất nước này, nhưng khi về Việt Nam lòng tôi lại tràn ngập những yêu thương, vì đây là quê cha đất tổ. Tôi thật sự thích thú mỗi khi đi ngang một thành phố đang phát triển, tôi không khó chịu khi lái xe trên con đường bụi mù, vì phải có những bụi mù thì sự phát triển mới thành hình được.

Thân chào tất cả các bạn đã đọc bài này.

Charles Tran

Thứ Sáu, 27 tháng 8, 2010

BÀI VIẾT HAY

Ngô Bảo Châu và bổ đề cơ bản

Tạp chí Time vừa bình chọn 10 khám phá khoa học nổi bật nhất trong năm 2009, trong đó có chứng minh Bổ đề cơ bản của Ngô Bảo Châu, một nhà toán học người Việt đang làm việc ở Pháp và Mỹ. Đây là thành tích nổi bật nhất về khoa học của người Việt Nam từ trước đến nay. Đọc thông tin về Bổ đề này tôi thấy rất khó hiểu, khó hiểu hơn rất nhiều lần khi tôi đọc về Định đề Poincare và huy chương Fields cho nhà toán học Nga Perelman. Có thể về Định đề Poincare và câu chuyện của Perelman có bài viết rất xuất sắc của Nasar và Grube trên tạp chí The New Yorker nên tôi có thể nắm bắt được vấn đề. Tôi cũng muốn đọc một bài viết tương tự như thế về Bổ đề cơ bản này, nhưng hiện nay tôi không tìm thấy một bài viết nào như vậy. Nếu không có bài viết nào thì tại sao tôi thử viết về chính nó như một cách tôi hiểu nó như thế nào. Nếu tôi không hiểu được vấn đề này thì tôi tin rằng đa số người Việt Nam cũng không hiểu được vấn đề này. Thấy Time bình chọn thì ta cùng vui vỗ tay, mà thực ra không biết vỗ tay vì cái gì.

Câu chuyện có lẽ phải quay về Galois, nhà toán học người Pháp, người đặt nền móng cho toán học hiện đại. Cuộc đời của Galois là câu chuyện về một thiên tài đoản mệnh mang âm hưởng như một sáng tác văn chương. Trong đêm cuối cùng của cuộc đời mình, Galois để lại bức thư tuyệt mệnh trong đó có nêu phát hiện mối liên hệ giữa lý thuyết nhóm và lời giải phương trình đa thức. Trước Galois, người ta đã biết phương trình đa thức từ bậc 5 trở lên không có công thức nghiệm tổng quát. Đó là nội dung của định lý Abel. Chẳng hạn như phương trình bậc nhất a x + b = 0 có công thức nghiệm tổng quát x=-b/a, nhưng phương trình từ bậc 5 trở lên không thể có công thức tính nghiệm kiểu như vậy. Mặc dù không có công thức nghiệm tổng quát, các phương trình đa thức từ bậc 5 trở lên vẫn có thể có nghiệm, thế nhưng định lý Abel không cho biết khi nào chúng có nghiệm và có thể giải được. Lý thuyết của Galois trả lời được vấn đề này. Kết quả là một phương trình đa thức có thể giải được hay không phụ thuộc vào các nghiệm số của nó có tạo thành một nhóm hoán vị hay không. Nhóm hoán vị này gọi là nhóm Galois. Chẳng hạn đối với phương trình bậc 2: a x^2 + b x + c = 0 có nghiệm số x1, x2 thỏa mãn công thức Viete: x1+x2=-b/a và x1*x2=c/a. Nếu đổi chỗ hai nghiệm này cho nhau trong công thức Viete thì ta vẫn thu được đẳng thức đúng: x2+x1=-b/a và x2*x1=c/a. Như vậy nghiệm số của phương trình bậc 2 có hai phép đối xứng: một là đồng nhất và hai là hoán vị. Chúng tạo thành nhóm Galois, và do vậy phương trình bậc 2 là phương trình giải được. Từ khái niệm nhóm Galois người ta phát triển tới khái niệm biểu diễn Galois. Biểu diễn Galois có thể xem là diễn tả mối quan hệ phức tạp giữa các nghiệm số của các phương trình nghiên cứu trong lý thuyết số.

Từ thế kỷ 17 Fermat, một nhà toán học Pháp, từng đặt câu hỏi một số nguyên tố lẻ như thế nào có thể viết thành tổng của hai số chính phương? Ví dụ như 13=3^2 + 2^2. Fermat tìm ra số nguyên tố lẻ là đồng dư 1 của 4 (có nghĩa là chia cho 4 dư 1) có tính chất như vậy. Ví dụ như các số 5, 13, 17... Như vậy mẫu hình cho số nguyên tố lẻ là đồng dư 1 của 4 có tính chất chu kỳ, hay nói cách khác là có tính chất đối xứng. Định lý Fermat này là ví dụ đơn giản cho bài toán tổng quát hơn có tên gọi là định luật nghịch đảo. Định luật nghịch đảo tìm điều kiện để một phương trình bình phương đồng dư một số nguyên tố có nghiệm. Đầu thế kỷ 20 Artin, một nhà toán học Áo tổng quát thành định luật nghịch đảo mà bây giờ được mang tên ông. Đến năm 1967 Langlands, một nhà toán học Mỹ gốc Canada, tìm ra mối liên quan với hình thức tự cấu. Hình thức tự cấu có thể coi là những hàm số đối xứng cao. Ví dụ đơn giản là hàm sin(x) hay cos(x). Các hàm số này có tính chất chu kỳ, hay nói cách khác chúng bất biến nếu ta dịch chuyển cả đồ thị hàm số dọc theo trục x đi 2 pi. Đây là tính chất đối xứng đơn giản. Langlands chỉ ra tương lai của lý thuyết số là ở hiểu biết các hàm số có tính chất chu kỳ kỳ lạ hay ở các dạng phức hợp khác. Ông nhận thấy một số (ví dụ như số 4 trong định lý Fermat kể trên là chu kỳ cho số nguyên tố lẻ có tính chất là tổng của hai số chính phương) thực ra là một ma trận 1x1. Như vậy sự dịch chuyển chu kỳ kiểu như vậy trong định lý Fermat kể trên có thể biểu diễn bằng một số hay một ma trận 1x1. Với các định luật nghịch đảo tổng quát hơn khoảng cách dịch chuyển biến đổi đằng sau chúng có thể biểu diễn bằng ma trận có kích thước lớn hơn. Đây là một định đề của Langlands trong chương trình mang tên ông.

Các nhà toán học khi khám phá các quy luật toán học thường hay phát biểu dưới dạng định đề, tức là một mệnh đề toán học mà có lẽ nó đúng nhưng hiện tại chưa chứng minh được hay mới chỉ chứng minh được tính đúng của nó cho một số trường hợp con. Bằng cách nào mà các nhà toán học phát minh ra được các định đề là một điều bí ẩn, ít nhất là trong cảm nhận của tôi. Tôi có cảm giác đó như là một nghệ thuật hay là một dạng mặc khải về cái đẹp, có nghĩa là chúng ta chỉ có thể kinh ngạc hay sững sờ về chúng mà không thể tài nào lý giải được tại sao chúng lại có thể xuất hiện và hợp lý đến thế. Năm 1967 Langlands đề xuất mối liên hệ mật thiết giữa đại số và giải tích, mà cụ thể hơn là sự tương ứng giữa biểu diễn Galois và hình thức tự cấu. Đấy là chương trình Langlands, và là một lý thuyết thống nhất lớn của toán học trong đó bao gồm cả tìm kiếm tổng quát hóa của tính nghịch đảo Artin đến mở rộng Galois cho trường số.

[........]

Bổ đề cơ bản nằm trong chương trình Langlands. Nó là một kết quả quan trọng trong lý thuyết hình thức tự cấu. Năm 1979, Labesse và Langlands công bố khám phá hiện tượng về hai biểu diễn tự cấu cùng tương ứng với một hàm số L có thể xảy ra với bội khác nhau trong không gian của các hình thức tự cấu. Ban đầu Labesse và Langlands mới chỉ chứng minh cho nhóm SL(2). Sau đó Kottwitz chứng minh cho nhóm SL(3), và được Waldspurger chứng minh cho toàn bộ nhóm SL(n). Hales và Weissauer chứng minh cho nhóm Sp(4). Kottwitz và Rogawski chứng minh cho nhóm unitary U(3). Sau đó Laumon và Ngô Bảo Châu chứng minh cho toàn bộ nhóm unitary U(n). Với kết quả này, Laumon và Ngô Bảo Châu được trao giải thưởng nghiên cứu Clay vào năm 2004 cùng với Green. Năm 2008 Ngô Bảo Châu chứng minh cho tất cả trường hợp và kết quả được khẳng định vào năm nay. Như vậy Ngô Bảo Châu đặt dấu chấm cuối cùng cho Bổ đề cơ bản. Lịch sử 30 năm của Bổ đề cơ bản có vẻ như kết thúc ở đây. Nhưng có lẽ không hẳn như vậy. Chứng minh của Ngô Bảo Châu, theo như tôi lờ mờ hiểu, là cho các trường hợp unramified. Còn với các trường hợp ramified như thế nào thì nằm ngoài khả năng hiểu biết của tôi.

[........]

Toán học hiện đại ngày nay đã quá sâu để những người bình thường có thể hiểu được các nhà toán học đang làm gì. Tôi hình dung các nhà toán học như một câu lạc bộ cửa đóng then cài, ở trong đấy họ đang "tự sướng" với nhau. Không phải bởi vì nơi đấy có những tường che chắn những con mắt của thiên hạ nhìn vào, mà là ở nơi đấy có những bức tường vô hình về kiến thức mà những người bình thường không thể nào phóng tầm mắt qua được. Nhưng rõ ràng có một vấn đề rất lớn: các nhà toán học đang "tự sướng" bằng tiền của thiên hạ mà thiên hạ lại không thể nào hiểu được niềm sung sướng lớn lao đang ngự trị nơi các nhà toán học đó. Một vấn đề rất không bình thường. Một hệ thống tự khép kín luôn dẫn đến tha hóa. Tôi hình dung về một tình thế khủng khiếp nhất về toán học: vị hoàng đế cởi truồng. Liệu có thể xảy ra không? Tại sao lại không thể, khi mà rất ít người có thể hiểu được các nhà toán học đang làm gì. Tôi nhớ tới Perelman, nhà toán học duy nhất từ trước đến nay từ chối nhận Huy chương Fields, đã viết: "Tôi thất vọng về toán học và tôi muốn thử một điều gì đó khác". Toán học đã ở một vị trí khác hẳn các lĩnh vực khoa học khác như vật lý hay sinh học, nơi mặc dù có những trở ngại nhất định, nhưng các khám phá vật lý hay sinh học lớn, ví dụ như các giải thưởng Nobel, đều có thể diễn giải cho dân chúng bình thường hiểu. Tôi cảm thấy rằng vẻ đẹp luôn mang tính phổ quát. Do đó phàm là đẹp thì bao giờ cũng có cách để mọi người đều có thể thưởng thức và cảm nhận được. Cái mà chỉ một số ít người có thể cảm nhận được, không phải là cái đẹp thực sự, có chăng chỉ là một thứ đèm đẹp mà thôi.

Với thành tích chứng minh Bổ đề cơ bản này, Ngô Bảo Châu đang là một ứng cử viên sáng giá cho Huy chương Fields, giải thưởng sẽ được công bố vào năm 2010. Đây cũng là cơ hội cuối cùng cho Ngô Bảo Châu. Một giải thưởng lớn lao như vậy cho một người Việt Nam sẽ là một sự kiện mang tính lịch sử và văn hóa đối với Việt Nam. Nếu được Huy chương Fields, trường hợp của Ngô Bảo Châu đối với Việt Nam có lẽ cũng tương tự như trường hợp của Khâu Thành Đồng (Shing-Tung Yau) đối với Trung Quốc. Nhưng có lẽ có thể có một điểm khác biệt: Khâu Thành Đồng là một nhà toán học "phò chính thống" đối với chính quyền Trung Quốc. Trường hợp của Ngô Bảo Châu thật khó mà tiên đoán, nhưng Ngô Bảo Châu từng viết một bức thư ngỏ về dự án bauxite ở Việt Nam, một trường hợp hiếm hoi trong số các nhà khoa học xuất thân từ các lớp năng khiếu ở Việt Nam, đang học tập và làm việc ở nước ngoài. Thế hệ của Ngô Bảo Châu là thế hệ đầu tiên được du học ở các nước phương Tây, khác với những lớp người trước đấy toàn du học ở các nước Đông Âu. Thế hệ đấy cũng là thế hệ chứng kiến sự sụp đổ của bức màn sắt vốn chia đôi châu Âu trong hàng chục năm. Những biến đổi của lịch sử và chính trị không thể không phán ánh trong thế giới quan và nhân sinh quan của những người thuộc thế hệ đấy, bất kể họ có giam mình đến đâu trong tháp ngà khoa học. Sự khác biệt giữa họ chỉ là công khai hay không công khai nhãn quan của mình, lựa chọn một ứng xử nhất định trước xã hội và chính trị đầy bất định. Những người nổi tiếng, nhất là nổi tiếng trong khoa học hay văn học ở những đất nước có những đặc điểm riêng biệt, đều mang trên mình một định mệnh. Đó là định mệnh gì thì thời gian sẽ có câu trả lời. Họ thực sự là những con người đang đi trong sương? Có phải vậy không?

Những nhân vật xuất chúng thường có những cơ duyên kỳ lạ mà không thể nào phân tích được. Bởi vì cuộc đời chỉ có một lần, không thể giả sử thế này hay thế khác. Tất nhiên bao trùm lên cơ duyên chính là tài năng. Cơ duyên thứ nhất của Ngô Bảo Châu chính là bức màn sắt chia đôi châu Âu sụp đổ và Ngô Bảo Châu không phải du học ở các nước Đông Âu. Nếu đây là một bước ngoặt thì định mệnh của Ngô Bảo Châu là gắn với kết thúc của một lịch sử ở châu Âu. Không phải là nếu học ở một nước Đông Âu thì khả năng thành công kém đi, mà là nếu học ở một nước Đông Âu cuộc đời có thể không giống như đang xảy ra. Bước ngoặt thứ hai là Ngô Bảo Châu du học ở Pháp và được học với Laumon. Nếu không học với Laumon, Ngô Bảo Châu vẫn có thể thành công vang dội, nhưng chắc hẳn sẽ không gắn với Bổ đề cơ bản này. Một duyên phận, duyên phận của một cá nhân xuất chúng. Cái gì liên kết số phận của một cá nhân với những biến đổi khôn lường của lịch sử và với những cá nhân khác? Thật khó mà trả lời được, chỉ có thể nói rằng đấy là cơ duyên.

Vào một tối mùa hè năm 2006 hàng trăm nhà vật lý tề tựu tại khách sạn Hữu nghị ở Bắc Kinh để nghe bài thuyết trình của Khâu Thành Đồng. Đây có phải là viễn cảnh tương lai của Ngô Bảo Châu? Ở đây cũng có thể có điểm khác biệt: đấy là khát khao vị thế của Khâu Thành Đồng như một biểu tượng của trí tuệ trong cộng đồng khoa học của Trung Quốc. Việt Nam dường như không có truyền thống như vậy trong khoa học: một chiếc ngai vàng ngự trị trong giới hàn lâm. Trong một lần diễn thuyết ở Đại học Triết giang, Khâu Thành Đồng nói rằng: "Khi bước ra khỏi máy bay và chạm chân xuống mặt đất Bắc Kinh, tôi cảm thấy một niềm xúc động lớn lao trở về đất mẹ. Tôi tự hào nói rằng khi được trao Huy chương Fields trong toán học, tôi không mang hộ chiếu của bất kỳ quốc gia nào, và phải được công nhận dứt khoát là người Trung Quốc." Câu chuyện quốc tịch muôn hình vạn trạng. Khi Chopin chết người ta đã xẻ trái tim ông ra mang về Ba Lan, cất trong một cái cột ở nhà thờ có dòng chữ "Châu báu của ngươi ở đâu, trái tim của ngươi ở đấy". Những gì quý giá nhất của Chopin phải nằm ở Ba Lan, chứ không thể nằm ở Pháp. Nhưng Ngô Bảo Châu vẫn đang mang hộ chiếu Việt Nam.

Thứ Năm, 28 tháng 1, 2010

Bất công quá




Ghế gì êm ấm quá ta
Lại còn hổn hển thở ra hít vào

Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2010

Mậu Ngọ, 32 tuổi

Sinh từ 7.2.1978 đến 27.1.1979
Thiên Thượng Hỏa (Lửa trên trời)

NAM MẠNG, DƯƠNG NAM – 32 TUỔI

Sao Hạn: Thái Dương thuộc hỏa, mạng hỏa gặp hạn hỏa cùng hành: rất tốt. Mưu sự hanh thông, công danh thăng tiến, tài lộc dồi dào, càng đi xa càng có lợi. Tuy nhiên hỏa vượng, tinh thần dễ nhiều bất ổn không lợi cho những người yếu Tim Mạch, Mắt. Tránh suy nghĩ nhiều, làm việc qúa sức, dễ đau đầu, mắt yếu.

Về mặt Tử Vi: tiểu hạn năm Kỷ Sửu đóng tại cung Hợi (thủy), lưu Thái tuế tại Sửu (thổ) ngộ Tuần+Triệt có các bộ sao: Lộc Tồn, Bác Sĩ, Tứ Đức (Phúc Thiên Long Nguyệt ), Tam Minh (Đào Hồng Hỉ ), Khôi Việt, Thanh Long, Lưu Hà, Tướng Ấn, Thiên Quan, Thiên Phúc, Thiếu Dương, Thiếu Âm, Thiên Không, Phi Liêm, Kiếp Sát, Tử Phù, Trực Phù, Bệnh Phù, Phá Toái, Phục Binh. Mậu Ngọ nạp âm hành hỏa do can Mậu (thổ) ghép với chi Ngọ (hỏa), hỏa sinh thổ = chi sinh can, nạp âm và can chi lại tương hợp ngũ hành: thuộc lứa tuổi có nhiều may mắn, ít gặp trở ngại, dù có gặp khó khăn và trở ngại, luôn luôn có Quý nhân phò trợ để vượt qua dễ dàng trong suốt cuộc đời.
Mậu Ngọ thuộc mẫu người cứng rắn, trực tính, lòng đầy tự hào, càng đi xa nơi sinh trưởng càng có lợi (đặc tính của can Mậu), mang chí lớn, nhưng không bền chí. Thích sống tự lập, ít khi muốn hợp tác với ai vì tính tự kiêu. Thường xung khắc với cha mẹ, đôi khi về già khắc cả với con cháu. Sinh vào mùa Hạ thì thuận mùa sinh, mùa Đông ít thuận lợi. Nếu Mệnh Thân đóng tại Tý Sửu thuở thiếu thời lận đận, trung vận phát phú và nổi danh. Đóng tại các cung khác, có nhiều Chính tinh và Trung tinh đắc cách hợp Mệnh, xa lánh Hung Sát tinh (+ hình tướng: Tam Đình cân xứng, Ngũ Quan đầy đặn không khuyết hãm) cũng là mẫu người có địa vị và danh vọng trong xã hội ở mọi ngành nghề. Đào Hỉ ngộ Phục Binh nên măït tình cảm thường nhiều nhầm lẫn và hối tiếc, nếu hiện dìện tại Mệnh Thân hay cung Thê. Mậu Ngọ theo Dịch lý thuộc Quẻ Phong Hỏa Gia Nhân (xem phần Lý Giải của Qủe Dịch nơi Bính Ngọ 1966-44 tuổi).
Năm hạn Kỷ Sửu thuộc hỏa, mạng hỏa gặp hạn hỏa cùng hành, thêm Kỷ hợp Mậu nhưng Sửu nhị phá Ngọ, Cát tinh nhiều hơn Hung Sát tinh + hạn Thái Dương = một năm rất nhiều thuận lợi.

Sức Khỏe
Mậu Ngọ có nhiều hỏa tính trong tuổi, khi hỏa vượng hay suy vào lúc lớn tuổi, thiếu chất chất thủy kềm chế, các bộ phận như tim mạch, ruột, miệng, lưỡi dễ có vấn đề. Nên phòng bệnh hơn chữa bệnh. Năm nay hạn Thái Dương dù nhiều sao tốt cũng nên lưu tâm đến sức khỏe (Tim Mạch, Mắt), nhất là đối với những Em đã có sẵn mầm bệnh lại sinh vào tháng (3, 5), giờ sinh (Tý, Dần, Tuất).

Gia Đạo, Tình Cảm
Bầu trời Tình Cảm tuy nắng đẹp, nhưng dễ có những cơn giông bất chợt (Đào Hồng Hỉ ngộ Phục Binh). Nên quan tâm đến gia đình nhiều hơn, dù công việc có đa đoan. Không nên phiêu lưu, cũng như có những hành động dễ gây ngộ nhận, không lợi cho đời sống lứa đôi. Thời điểm rất tốt cho những Em còn độc thân, nhiều gặp gỡ, nhiều cơ hội để chọn lựa. Nhưng cũng nên điều nghiên cho kỹ, chớ vội vàng hấp tấp, Phục Binh hiện diện nơi tiểu hạn dễ có nhiều hối lẫn và bẫy ngầm.
Phương hướng nhà cửa, giường ngủ, bàn làm việc rất có ảnh hưởng tốt hay xấu đối với sinh hoạt đời sống của mỗi người. Nếu Em nào thấy thường gặp rủi ro, sức khỏe có vấn đề, nên xem lại mặt Phong Thủy.
Mậu Ngọ Nam 1978 theo Bát Trạch thuộc Quẻ Tốn có 4 hướng tốt: Đông Nam (Tốn, phục vị), Đông (Chấn, diên niên) và Nam (Ly, thiên y) và Bắc (Khảm, sinh khí) là hướng tốt nhất. Bốn hướng còn lại xấu, trong đó hướng Đông Bắc (Cấn, tuyệt mệnh) xấu nhất. Hiện đang ở Vận 8 (2004-2023), Ngũ Hoàng Sát Nam mạng (đem lại rủi ro, bệnh tật, tai ương) nhập góc Tây Nam. Do đó trong các năm của Vận 8, phòng ngủ không nên chọn góc Tây Nam trên khuôn viên nhà ở. Niên vận Kỷ Sửu 2009, Ngũ Hoàng nhập hướng Bắc (hướng tốt nhất của tuổi, riêng trong năm nay nên treo một phong linh ở hướng Bắc trong phòng ngủ). Hướng tốt của Vận 8 + Năm nay = Nam. Bàn làm việc, giường ngủ kê sao (khi ngồi dậy) mặt nhìn về hướng này thì sức khỏe tốt, mưu sự hanh thông.
Màu sắc hợp: đỏ, hồng, xanh. Kỵ: xám, đen. Nếu dùng xám, đen, nên chen lẫn xanh hay vàng, nâu để giảm bớt sự khắc kỵ.

Việc Làm, Tài Lộc
Lộc Tồn + Tam Minh thêm hạn Thái Dương = thời điểm thuận lợi cho sự thay đổi, khuếch trương hay mở rộng địa bàn hoạt động, nhất là lãnh vực Kinh Doanh, Đầu Tư, Chứng Khoán. Tài lộc vượng vào đầu mùa Hạ.

Mùa Xuân
Tháng giêng (Bính Dần, hỏa) Tứ Linh + Mã Khốc Khách = thời điểm thuận lợi để tiến hành hay dự tính các công việc quan trọng, tuy có nhiều chi phí (Song Hao), nhưng mọi việc có kết qủa tốt với sự mềm mỏng và từ tốn không vội vã. Sao Tâm không lợi về xây cất, hiếu hỉ.
Tháng hai (Đinh Mão, hỏa) Đào Hỉ + Phục Binh = bầu trời tình cảm tuy nắng đẹp, nhưng dễ có nhiều bẫy ngầm. Đối với kẻ xấu không nên dùng biện pháp mạnh. Nên làm nhiều việc thiện có thể bớt được rủi ro: gieo nhân nào, gặt qủa đó. Sao Vĩ xấu.
Tháng ba (Mậu Thìn, mộc) Phượng Mã+ Văn Tinh, Tấu Thơ = lợi cho lãnh vực Văn Học Nghệ Thuật, nhưng cẩn thận sức khỏe và di chuyển. Luôn luôn Trau dồi nội lực, tự xét mình, vị tha, sẵn sàng giúp người không vụ lợi. Sao Cơ dễ khẩu thiệt, tránh thưa kiện.

Mùa Hạ
Tháng tư (Kỷ Tỵ, mộc) Lộc Tồn + Hà Sát = tháng vượng nhất về mặt Tài Lộc nhưng không nên chủ quan và ham hố, rủi ro thường nấp sau may mắn. Lộc bất khả hưởng tận. Nên hoà đồng không phe đảng, bớt cứng rắn. Sao Đẩu xấu.
Tháng năm (Canh Ngọ, thổ) Tháng tuổi + Kình Dương = lái xe, thể thao (trượt băng, trượt tuyết), làm việc cạnh vật nhọn (dao kéo, dàn máy nguy hiểm) nên cẩn thận tối đa, dễ bị thương tay chân. Lưu ý về ẩm thực, mềm mỏng trong đối thọai, tránh tranh luận. Sao Ngưu xấu. Nên nhớ năm nay có thêm tháng 5 nhuận!.
Tháng sáu (Tân Mùi, thổ) nhiều bất ngờ tốt về công việc và mưu sự, nhưng cẩn thận vế Tim mạch, mắt, tránh lo nghĩ nhiều, thức khuya, làm việc nhiều trên màn hình. Không nên bỏ ngang. Sao Nữ tốt về tế tự, hiếu hỉ.

Mùa Thu
Tháng bảy (Nhâm Thân, kim) Mã + Cô Tang = đi xa có lợi, song dễ có phiền muộn và nhiều chi phí (Song Hao). Nên từ tốn và tùy thời mà hành động: dục tốc bất đạt. Sao Hư tốt.
Tháng tám (Qúy Dậu, kim) bầu trời tình cảm tuy nắng nắng đẹp, nhưng cần thận trọng với kẻ xấu, kể cả trong nghiệp vụ. Nên quan tâm đến tim mạch, thị giác, thận. Dễ đau đầu mất ngủ. Sao Nguy lợi về xây cất.
Tháng chín (Giáp Tuất, hỏa) công việc và mưu sự hanh thông, nhất là lãnh vực Văn Hoá Nghệ Thuật, Địa Ốc, Xe Cộ. Nên hết lòng với người trên và nâng đỡ kẻ dưới. Sao Thất tốt.

Mùa Đông
Tháng mười (Ất Hợi, hỏa) tin vui và quà tặng. Nên quan tâm nhiều đến sức khỏe, nhất là những Em có vấn đề Tim Mạch, Mắt. Hoà đồng và mềm mỏng. Sao Bích tốt về dọn nhà.
Tháng mười một (Bính Tý, thủy) thủy khắc nhập hỏa + Phá Hư = khó khăn và nhiều bực mình, kết qủa không vừa ý. Dễ bị đau răng, cổ họng. Sao Khuê tốt.
Tháng chạp (Đinh Sửu, thủy) cẩn thận trong quyền hành và trách nhiệm, nhất là ở vị trí Xếp. Sức khỏe kém (Bệnh Phù). Tránh thức khua và xử dụng nhiều màn hình. Sao Lâu tốt.

NỮ MẠNG, DƯƠNG NỮ – 32 TUỔI

Sao Hạn: Thổ Tú thuộc thổ, mạng hỏa gặp hạn thổ, hỏa sinh xuất thổ: tốt nhưng nhiều mệt mỏi. Mưu sự và công việc có hanh thông nhưng mệt trí, công danh thăng tiến, tài lộc vượng, sức khỏe khả quan. Thổ Tú dễ gây bất hòa với mọi người, dễ bị tiểu nhân gây rối. Nên lưu ý các tháng Kị (4, 8).

Về mặt Tử Vi: tiểu hạn năm Kỷ Sửu đóng tại Dậu (kim), lưu Thái Tuế đóng tại cung Sửu (thổ) ngộ Tuần + Triệt có các bộ sao: Tứ Đức (Phúc Thiên Long), Tam Minh (Đào Hồng Hỉ), Lộc Tồn, Bác Sĩ, Khôi Việt, Tướng Ấn, Thiên Quan, Thiên Phúc, Thanh Long, Lưu Hà, Thiếu Dương, Thiếu Âm, Thiên Không, Tử Phù Trực Phù, Bệnh Phù, Phi Liêm, Kiếp Sát, Phá Toái, Phục Binh.
Mậu Ngọ nạp âm hành hỏa do can Mậu (thổ) ghép với chi Ngọ (hỏa), hỏa sinh thổ = chi sinh can, nạp âm và can chi lại tương hợp ngũ hành: thuộc lứa tuổi đời có nhiều may mắn, ít gặp trở ngại, dù có bị trở ngại cũng được quý nhân phò trợ để vượt qua dễ dàng. Hậu vận an nhàn hơn Tiền vận. Mậu Ngọ thuộc mẫu người hiếu động, cứng rắn, trực tính, lòng đầy tự hào. Càng đi xa nơi sinh trưởng càng có lợi (đặc tính của can Mậu), lòng mang lý tưởng cao đẹp nhưng không bền tâm. Thích sống tự lập, không muốn nhờ vả ai, ngay cả người thân. Thường xung khắc với cha mẹ, về già có khi khắc với con cháu. Bản tính thông minh, nhạy cảm, nhanh nhẹn (cầm tinh con ngựa), hoạt bát, rất hào phóng. Sinh vào mùa Xuân hay mùa Hạ là thuận mùa sinh.Mùa Đông ít thuận lợi. Nếu Mệnh Thân đóng tại Tý, Sửu thuở thiếu thời lận đận, trung vận phát phú. Đóng tại Mão, Dậu nỗi danh tài sắc. Đóng tại các cung khác có nhiều Chính tinh và Trung tinh đắc cách, xa lánh Hung Sát tinh (+ hình tướng: Tam Đình cân xứng, Ngũ Quan đầy đặn không khuyết hãm, da dẻ tóc tai tươi nhuận) là mẫu người Vượng Phu Ích Tử, thành công có địa vị và danh vọng trong xã hội ở mọi ngành nghề. Mậu Ngọ theo Dịch lý thuộc Quẻ Phong Hỏa Gia Nhân (xem phần Lý Giải của Qủe Dịch nơi Bính Ngọ 1966 – 44 tuổi).
Năm hạn Kỷ Sửu thuộc hỏa, mạng hỏa gặp hạn hỏa cùng hành: tốt, thêm Kỷ hợp Mậu, dù Sửu nhị phá Ngọ, nhưng có nhiều Cát tinh hơn Hung Sát tinh = một năm vẫn có nhiều thuận lợi hơn khó khăn ở một vài mặt.

Sức Khỏe
Mậu Ngọ chứa nhiều hỏa tính trong tuổi. Khi lớn tuổi, hỏa vượng hay suy, nếu thiếu chất thủy chế ngự, các bộ phận như ruột, tim, miệng lưỡi dễ có vấn đề. Nên phòng bệnh hơn chữa bệnh. Năm nay hạn Thổ Tú dễ có vấn đề về khí huyết, nhất là đối với những Em đã có sẵn mầm bệnh lại sinh vào tháng (1, 5), giờ sinh (Dần, Tuất, Thìn, Thân) cần đề cao cảnh giác.

Gia Đạo, Tình Cảm
Bầu trời Tình Cảm tuy nắng đẹp nhưng cũng dễ có những cơn giông bất chợt, nên chú tâm vào đời sống gia đình nhiều hơn, dù công việc đa đoan. Nên bỏ ngoài tai những thị phi, đàm tiếu, lời đồn đại ác ý của kẻ xấu tâm địa, cũng không nên có những cử chỉ dễ gây ngộ nhận. Hạn Thổ Tú thêm Đào Hồng+Phục Binh dễ có nhiều bất hòa tranh cãi gây tổn thương bầu không khí vốn đang thuận hòa êm ả. Riêng các Em độc thân, dù có nhiều cơ hội thuận lợi cũng nên thận trọng trước mọi quyết định, cần điều nghiên kỹ, nếu không dễ đi vào lối mòn cũ.
Phương hướng nhà cửa, giường ngủ, hay bàn làm việc rất có ảnh hưởng tốt hay xấu trong sinh hoạt đời sống của mỗi người. Nếu Em nào thường gặp rủi ro hay sức khỏe có vấn đề, nên xem lại mặt Phong Thủy. Mậu Ngọ Nữ 1978 theo Bát Trạch thuộc Quẻ Khôn có 4 hướng tốt: Tây Nam (Khôn, phục vị), Tây (Đoài, thiên y), Tây Bắc (Càn, diên niên) và Đông Bắc (Cấn, sinh khí) là hướng tốt nhất. Bốn hướng còn lại xấu trong đó Bắc (Khảm, tuyệt mệnh) là hướng xấu nhất. Hiện tại đang ở Vận 8 (2004-2023), Ngũ Hoàng Sát Nữ mạng (đem rủi ro, tai ương và tật bệnh) nhập góc Đông Bắc (hướng tốt nhất của tuổi). Do đó trong các năm của Vận 8 phòng ngủ không nên chọn góc Đông Bắc trên khuôn viên nhà ở. Niên vận Kỷ Sửu 2009 Ngũ Hoàng nhập hướng Nam (Lục Sát, độ xấu tăng thêm, trong năm nay nên treo một phong linh ở hướng Nam trong phòng ngủ). Hướng tốt của Vận 8 + Năm nay = Tây và Tây Bắc. Bàn làm việc và giường ngủ kê sao (khi ngồi dậy) mặt nhìn về các hướng này thì giấc ngủ thoải mái, mưu sự hanh thông.
Màu sắc thích hợp: xanh, hồng, đỏ. Kỵ: xám, đen. Nếu dùng xám, đen nên xen lẫn xanh hay vàng , nâu để giảm bớt sự khắc kỵ.

Việc Làm, Tài Lộc
Lộc Tồn + Tam Minh, Tướng Ấn, Khôi Việt = thời điểm thuận lợi cho sự thay đổi, khuếch trương, đầu tư hay mở rộng địa bàn hoạt động. Nên lưu ý tháng kị, Phục Binh: dễ có cạnh tranh, ganh ghét và lừa lọc. Tài lộc vượng vào đầu mùa Hạ.

Mùa Xuân
Tháng giêng (Bính Dần, hỏa) Tứ Linh + Mã Khốc Khách = đem lại nhiều thuận lợi trong công việc lẫn giao tiếp, kể cả di chuyển xa tuy nhiều chi phí nhưng kết qủa tốt. Mọi việc nên tiến hành chậm và chắc. Sao Tâmkhông lợi về xây cất, hiếu hỉ.
Tháng hai (Đinh Mão, hỏa) bầu trời tình cảm đầy nắng đẹp nhiều gặp gỡ, có thêm bạn mới, lợi cho các Em còn độc thân với sự cẩn trọng (Đào Hồng Hỉ +Phục Binh). Nên làm việc Thiện (Tứ Đức) hay tham dự các hoạt động Thiện Nguyện vừa lợi sức khỏe, đỡ rắc rối, bớt phiền muộn lại tăng thêm uy tín. Sao Vĩ xấu.
Tháng ba (Mậu Thìn, mộc) Cô Qủa + Đà = nhiều phiền muộn, cẩn thận xe cộ và sức khỏe, nhờ Phượng Giải nên rủi ro nếu gặp, độ xấu nhẹ. Trau dồi đức hạnh, tự cải thiện, giúp người không vụ lợi. Sao Cơ dễ khẩu thiệt, tránh thưa kiện.

Mùa Hạ
Tháng tư (Kỷ Tỵ, mộc) tháng thuận lợi về mặt Tài Lộc, tuy nhiên là tháng kị của Thổ Tú = không nên quá chủ quan, nên mềm mỏng và hoà đồng với mọi người, không phe đảng và không vụ lợi. Sao Đẩu xấu.
Tháng năm (Canh Ngọ, thổ) tháng tuổi + Kình = lái xe, thể thao (trượt băng, trượt tuyết), việc làm cạnh vật nhọn (dao kéo,dàn máy nguy hiểm) nên cẩn trọng, dễ bị thương. Săn sóc sức khỏe (tiêu hóa, tim mạch, mắt, khí huyết). Tránh tranh luận , nên nhu hòa trong đối thoại. Sao Ngưu xấu. Nên nhớ năm nay có thêm tháng 5 nhuận!.
Tháng sáu (Tân Mùi,thổ) Thiên Không + Phục Binh = nhiều bất ngờ xấu. Đề phòng tiểu nhân (đố kị, ghen ghét, cạm bẫy), thị phi, khẩu thiệt. Nên biết dừng đúng lúc và tuỳ thời. Sao Nữ tốt về tế tự, hiếu hỉ.

Mùa Thu
Tháng bảy (Nhâm Thân, kim) Mã + Tang = dự tính đi xa không mấy thuận lợi, dễ gặp rắc rối và phiền muộn (Cô Qủa). Có tin buồn và nhiều hao tán. Sao Hư tốt.
Tháng tám (Qúy Dậu, kim) tháng kị của Thổ Tú = cẩn thận mặt tình cảm và sức khỏe (khí huyết, tim mạch). Sáng suốt và mềm mỏng trong hành động. Sao Nguy lợi về xây cất.
Tháng chín (Giáp Tuất, hỏa) Tứ Linh = tháng đẹp trong năm, được cả ba yếu tố thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Công việc nhiều tiến triển, thuận lợi với các họat động: Văn hóa Nghệ thuật, Điạ Ốc, Xe cộ, Siêu Thị, Tửu Lầu. Sao Thất tốt.

Mùa Đông
Tháng mười (Ất Hợi, hỏa) tuy hên về tiền bạc, nhưng dễ gặp trở ngại nhiều về tình cảm và công việc. Hợp quần gây sức mạnh nên hòa đồng và nhu thuận. Sao Bích tốt về dọn nhà.
Tháng mười một (Bính Tý, thủy) Tuần + Triệt gây trở ngại cho các hoạt động đang hanh thông, nhưng nếu đang khó khăn, muốn thay đổi hướng hoạt động thì có lợi. Không nên phản ứng mạnh dù gặp nhiều bất đồng, kết quả không vừa ý. Đề phòng đau răng. Sao Khuê tốt.
Tháng chạp (Đinh Sửu, thủy) Tướng Ấn + Triệt = cẩn thận về chức vụ và quyền hành, nhất là ở vị trí Chỉ huy. Dễ có đố kị, ganh ghét (Phục Binh). Sao Lâu tốt.
*
Mậu Ngọ hợp với tuổi (năm, tháng, ngày, giờ) Mậu Tuất, Giáp Tuất, Bính Tuất, Canh Dần, Bính Dần, Mậu Dần, Canh Ngọ, Nhâm Ngọ, hành mộc, hành hỏa và hành thổ.
Kỵ tuổi Bính Tý, Giáp Tý, hành thủy, không hợp với hành kim.

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2010

9 điều khiến bạn thành người hạnh phúc

Nếu có được hơn một nửa những thói quen, sở thích sau thì chắc chắn bạn sẽ là người rất hạnh phúc trong cuộc sống.

Đó là kết quả điều tra, nghiên cứu của tạp chí Dự phòng - một tạp chí chuyên nghiên cứu bảo vệ sức khỏe của Mỹ.

1. Hay cười khi chụp ảnh: Theo kết quả nghiên cứu của các nhà khoa học Mỹ, những người từ nhỏ đã có thói quen cười tươi mỗi khi chụp ảnh thì lớn lên tỷ lệ ly hôn của họ sẽ thấp hơn người khác tới 5 lần.

Con người là một bộ phận cấu thành của xã hội nên người thích vui vẻ sẽ dễ thu hút và tìm được bạn đời tương tự, từ đó xây dựng cuộc sống hôn nhân hạnh phúc.

2. Bày các đồ kỷ niệm sau mỗi chuyến du lịch trên bàn: Người hay bày các món đồ kỷ niệm hoặc những bức ảnh chụp sau mỗi chuyến đi du lịch trên bàn sẽ có cuộc sống hạnh phúc hơn những người khác.

Một giáo sư tâm lý của trường Đại học California cho rằng, những món đồ kỷ niệm đó sẽ nhắc bạn luôn nhớ đến khoảng thời gian vui vẻ, hạnh phúc của chuyến du lịch.

3. Không ham mê xem tivi: Trường Đại học Maryland, Mỹ vừa công bố kết quả cuộc theo dõi, điều tra xã hội đối với gần 45.000 người trong khoảng thời gian hơn 30 năm. Theo đó, những người có cuộc sống hạnh phúc thường xem tivi với lượng thời gian ít hơn người khác tới 30%.

Điều này thật dễ hiểu bởi hầu hết thời gian của họ đều dùng cho các hoạt động kinh doanh, giao tiếp xã hội và đọc sách.

4. Thích dùng đồ uống nóng: Khi cầm trên tay một tách trà hoặc một cốc càphê nóng, bạn sẽ có cảm giác dễ chịu và ấm áp hơn trong lòng. Điều đó khiến bạn thường xuyên có những ý nghĩ lành mạnh và tích cực.

Kết quả nghiên cứu cho thấy, những người có thói quen dùng đồ uống nóng thường chân thành và dễ tin người hơn.

5. Ham mê thể thao: Một nhà nghiên cứu người Đan Mạch đã phát hiện, 70% những người thích chạy bộ hoặc chơi thể thao cảm thấy không bị stress, đồng thời họ cũng không hay kêu ca, phàn nàn hay trách cứ cuộc sống.

Mỗi ngày chỉ cần dành 20-30 phút cho thể thao, cuộc sống của bạn sẽ hạnh phúc lên rất nhiều.

6. Có 2 người bạn thân: Cuộc điều tra xã hội gần đây với hơn 650 người đã trưởng thành và kết hôn tham gia cho thấy, những ai có 2 người bạn thân thì tinh thần sẽ luôn vui vẻ, sảng khoái.

Điều đáng ngạc nhiên là những người có nhiều bạn thân chưa chắc đã thường xuyên hạnh phúc.

7. Cuộc sống tình dục hài hòa: Chuyên gia nghiên cứu của Đại học Warwick, Anh cho rằng, sự tiếp xúc gần gũi của cơ thể là bộ phận cấu thành quan trọng của cảm giác hạnh phúc.

Những người đã kết hôn thường có hoạt động tình dục nhiều hơn người độc thân nên họ có cuộc sống hạnh phúc hơn.

8. Ở gần người vui vẻ, hài hước: Thường xuyên giao lưu, trò chuyện với những người có tính khí vui vẻ, hài hước sẽ làm bạn cảm thấy hạnh phúc, yêu đời hơn.

Nếu những người này là hàng xóm hoặc sống trong khu vực cách bạn dưới 800m thì cảm giác thoải mái của bạn sẽ tăng thêm 42%.

9. Có chị hoặc em gái: Theo một báo cáo mới công bố gần đây của Hội tâm lý học Vương quốc Anh, những phụ nữ có chị hoặc em gái sẽ lạc quan hơn và dễ thành công trong cuộc sống.

Điều này được lý giải bởi nguyên nhân các chị em gái thường dễ hòa hợp, chia sẻ với nhau hơn các anh em trai./.

Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009

TỰ KỈ ÁM THỊ - KẾ SÁCH CỦA NGƯỜI THÀNH CÔNG

Trong mỗi người trẻ tuổi luôn có một ngọn lửa cháy, ngọn lửa của sự khao khát được thành công, và thành công lớn. Nhưng đôi khi bạn nhận ra rằng: mình chưa đủ tầm để xứng đáng với những thành công ấy. Bạn vẫn còn quá nhút nhát, chậm chạp, kiến thức hổng nhiều chỗ, không có đủ quan hệ,…Vậy làm thế nào để vượt qua những khiếm khuyết đó, đốt cháy giai đoạn, vươn tới những đỉnh cao? Có rất nhiều điều để nói, ở đây tôi chỉ muốn nhấn mạnh đến một “cách”, đó là: TỰ KỈ ÁM THỊ.
Xin phép đưa ra một ví dụ: bạn tham dự một cuộc họp trong đó tất cả những người khác đều là các VIP và trên tầm bạn rất nhiều. Làm thế nào để tham gia một cách tích cực vào cuộc họp như bất kể một member nào? Cách tốt nhất là quên đi bạn và họ là những ai, chỉ cần biết rằng mọi người trong phòng họp đến để họp và hoàn toàn bình đẳng.
Như vậy, tự kỉ ám thị là việc tự đặt mình vào những vị trí cao hơn, vượt qua những trở ngại tâm lí, luôn nỗ lực và tâm niệm có thể đảm nhận tốt vị trí đó.
Tự kỉ có thể đem lại những thành công vượt trội, nằm ngoài sức tưởng tượng.
Tự kỉ ám thị đặc biệt hữu ích với những người trẻ tuổi, những người thường bắt đầu từ con số 0. Tự kỉ ám thị cũng hữu ích với bất kể những cá nhân khác trong xã hội. Vì những đỉnh cao là nối tiếp, trên đỉnh Himalay còn có bầu trời, đúng không ạ?
Bill Gates, từ một sinh viên bỏ học đã trở thành người giàu nhất hành tinh trong chưa đầy 30 năm. Bill, khi thôi học đã làm giám đốc của công ty mình chứ không hề muốn làm thuê, mặc dù mẹ đang là thành viên Hội đồng Quản trị của IBM lúc đó. Đặng Lê Nguyên Vũ, cái tên rất quen thuộc đối với người Việt, luôn mong muốn sẽ xây dựng Trung Nguyên thành một thương hiệu cà phê hàng đầu thế giới. Ít nhất ở Việt Nam, Nguyên Vũ cũng đã thành công vì không ai nghi ngờ vị trí số 1 của Trung Nguyên. Người thanh niên Nguyễn Tất Thành, khi mới 21 tuổi đã lên tàu ra đi tìm đường cho cả một dân tộc. Cũng chính con người này đã khai sinh ra Đảng Cộng sản Việt Nam, khai sinh ra nước Việt Nam, và được suy tôn như một vị thánh nhân của dân tộc.
Vậy những bạn trẻ, những người còn đang đánh vật với bài vở và điểm số, hay đang nằm trong những vỏ bọc người nhân viên mẫn cán, hài lòng với công việc. Các bạn hoàn toàn có thể trở thành những người thành công lớn bằng cách: đi thẳng lưng, nói dõng dạc, không cắn móng tay, dứt tóc khi đang ngồi một mình, luôn làm việc tốt dù không ai biết. Hãy luôn nghĩ rằng: ta hoàn toàn bình đẳng với bất kể người nào khác trong xã hội, ta có thể đạt được bất kể ước muốn nào. Và còn một điều: hãy luôn cố gắng.
...............................
Tôi thích cách suy nghĩ về thành công. Tuy nhiên cũng phải nói thêm rằng tôi ko thích cách dùng cụm từ "TỰ KỶ ÁM THỊ" như bác merry. Tôi nhìn nhận cách suy nghĩ đó theo khía cạnh Tâm lý học hiện đại.

Trong nhiều năm qua, Tâm lý học đã đạt được rất nhiều những thành tựu to lớn. Đáng kể nhất trong số đó là thuyết tự đánh giá bản thân, về hiệu quả của những suy nghĩ tích cực về năng lực của bản thân. Người ta đã đúc kết lại thành một phương pháp gọi là "Neuro - Linguistic Programming" (NPL). Hiểu đơn giản là cách để một người đối thoại với chính bản thân mình và ảnh hưởng của nó đến hệ thần kinh trung ương cũng như các hành vi của bản thân người đó. Hãy xem Anthon Chekhov nói gì: "Mỗi con người là sản phẩm của những suy nghĩ và niềm tin của chính bản thân mình".

Bạn cho rằng Thế giới này là giống nhau với tất cả mọi người? Không đúng đâu. Thế giới này chẳng qua là cái hình ảnh hết sức chủ quan ở trong đầu bạn thôi. Và như vậy có nghĩa là mỗi người nhìn thế giới theo một cách khác nhau, đó chính là thế giới quan của riêng bạn. Cũng giống như vậy, cách nghĩ về thành công, tư duy và phương pháp luận hành động của mỗi người đều không giống nhau. Và do đó mới có người thành công, người không thành công...

Mà theo bạn thành công bắt nguồn từ đâu? Ai cũng muốn thành công, ai cũng muốn mình thành đạt, vậy tại sao vẫn có nhiều người thất bại? Có điều lạ là tại sao con người ta cứ nghĩ rằng để thành công, để trở thành người thành đạt thì nhất định là phải học cao, phải học nhiều? Tôi đánh giá cao giáo dục và đào tạo, có nghĩa là tôi không phủ nhận tác dụng của nó. Tuy nhiên, đó không phải là cách duy nhất để đạt đến thành công. Bạn thấy đấy, thiên hạ có biết bao nhiêu ngừoi học hành và có bằng cấp cao, tại sao vẫn không thành công, vẫn không thành đạt?

Các nhà khoa học tâm lý cho rằng Thành Công xuất phát từ niềm tin, một niềm tin mãnh liệt của con người vào thành công của bản thân. Nếu bạn cứ mãi mang ý nghĩ sợ sệt, thất bại trong đầu thì mãi mãi bạn là người thất bại. Và nếu bạn nung nấu ý nghĩ rằng mình thành công, thì hiển nhiên cơ hội thành công của bạn sẽ cao hơn rất nhiều. Để là người chiến thắng, trước hết bạn phải có suy nghĩ như một người chiến thắng vậy. Hãy xây dựng cho mình một niềm tin mãnh liệt vào bản thân mình, một niềm tin sắt đá và trường tồn theo năm tháng.

Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2009

ẢNH VƯỢT KHUNG HÌNH






Với nghệ thuật sắp đặt và phần mềm chỉnh sửa, con người và vật thể trong các tấm hình như đang vượt ra khỏi giới hạn khung viền. Thể loại ảnh này được gọi là OOB (Out of bounds photo).

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2009

Như không một giấc mơ

Đêm nay, 0h30 tôi lại tỉnh giấc như nhiều hôm khác, điều này thật quái ác. Nhét head phone vào tai với ý định những bài hát sẽ giúp tôi. Và ........
Em tôi đã đến như không phải một giấc mơ..Nó nằm bên tôi, tôi hình dung nó chừng lớp 9-10 hoặc nhỏ hơn. Hai đứa cùng gối chung 1 cái chăn cuộn cao. Cũng vẫn như các lần tôi đã gặp nó hồi ở nhà, tôi có cảm giác mình đã biết 1 sự thật, sự thật của thực tại nhưng cũng không phải thế, cảm giác này thật khó miêu tả. Tiếp tục...cảm giác đó làm tôi thương em vô cùng, hình như tôi đã cố trồi lên trên để ôm nó, nó nằm cong queo. Điều tôi sẽ nhớ mãi và rất ngạc nhiên là em tôi đang mặc 1 chiếc áo mới, hình như vẫn mặc chiếc quần cộc như những lần tôi gặp nó. Chiếc áo thì tôi nhìn thấy chắc chắn, nó mới cứng, và rất mốt, có sọc kẻ nhỏ tối màu với nền vải trắng sáng. Ngạc nhiên đến mức tôi phải thốt lên, mà không phải có lẽ lúc đó tôi chọc nó thì đúng hơn " Đi ngủ mà cũng mặc áo mới a!"...Điều gì đó đã làm nó ngồi dậy, nó ngồi trước mặt tôi, tôi thấy nó thật rõ, có lẽ rõ nhất trong những lần tôi đã gặp nó. Có lẽ tôi đã vuốt vào má nó. Trông mặt nó khá đầy, vẫn để hai hàng mai khá dài. Nó đang nhìn tôi và không nói gì. Vẫn cái cảm giác đấy, nghĩa là như là mình đã biết 1 sự thật, tôi nói điều gì đấy mà ý là "Em bây giờ trông nhỏ hơn hồi ở với thằng Xiu..". Có lẽ người trong cuộc mới hiểu điều này. Nhưng thật lạ tôi vẫn không hiểu cảm giác của mình, một cảm giác vừa thật vừa hư, vừa như biết 1 sự thật vừa như xẩy ra ở thực tại. Tiếp tục...Rồi ai đó như mẹ tôi đến, mà có lẽ chính xác, mẹ đã nói điều gì đó, hình như có vén màn lên nói. Rồi mẹ đi ra ngoài. Tôi thấy nó lấy đâu ra 1 cái như 1 phần của cái anten radio hỏng, nó đang định dùng cái đó để chọc phá mẹ thì phải (tôi có cảm giác như vậy), nó cầm cái đó bước xuống giường và đi về phía mẹ... Tôi tỉnh giấc lúc đó là 2h30
Cũng như những lần khác, tôi bàng hoàng xúc động, tôi thấy thương em vô cùng. I'm Crying. Và cố nhớ lại thật nhanh để giấc mơ khỏi vụt mất nhưng không bào giờ nhớ hết được. Lần này có lẽ mới thực sự lần đầu tiên viết blog theo đúng nghĩa. Hôm nay em đã đến thăm anh nó đang công tác xa nhà. Ở nhà ba còn phải làm nhiều việc để xây lại nhà cho nó. Chúc cho nó những điều bình an nhất và phù hộ cho những người thân.

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009